Home BỒI HỒI ỨC Trận ốm đầu đời
Trận ốm đầu đời
Bố của Mướp tháng 5 26, 2022 0
Tai trái thằng này đỏ
ứng nóng ran, lại giật giật như mới bị đập túi bụi đến sưng cả mạch máu. Nó còn
run run lan cả sang bên má, ngày đó má thằng này láng mịn mềm mại, da em bé cũng
phải đôi phần ghen tị.
Cô gái thôi thì thầm vào
tai trái thằng này, dư âm của hơi thở từ chiếc miệng xinh xắn cũng ngừng phả hơi
nóng vào vành tai trong suốt đang dần sẫm màu.
Đôi tay vững vàng lài
con fx 125 màu xanh rêu chưa bao giờ biết sợ của thằng này đang kéo ga dần mạnh
hơn. Cô gái vòng tay ôm chặt từ đằng sau rồi thỏ thẻ khi áp mặt vào lưng thằng này
“nhanh nữa đi bạn”. Ngày đó chừng 2009.
Tiếng nói của cô dễ chịu,
cái tiếng nói thánh thót và đầy thông minh của cô vang rần rần rung cả lưng thằng
này. Tiếng nói xuyên qua và như phát ra từ chính ngực thằng này. Thằng này cảm thấy
điều cô nói chứ không nghe rõ vì cơn gió đang thổi mạnh hơn sau mỗi giây gia tốc
tăng dần. Lúc này tai trái thằng này vẫn không ngừng tỏa nhiệt.
Hôm đó trời mưa, chẳng
nhớ mưa to hay nhỏ nhưng hình như cả 2 đứa đều ướt. Con đường từ cầu thăng long
ra đến sân bay nội bài quá ngắn ngủi, chỉ như một chớp mặt ảo ảnh nhập nhoạng bởi
nỗi sợ khi những phản ứng thể xác xuất hiện lần đầu tiên. 2 đứa rủ nhau đi ngắm
máy bay.
Còn nhớ buổi gặp nhau
đầu tiên vào một ngày xa xôi cách buổi ngắm máy bay chừng 4 5 năm, những ngày đầu
tiên đó thằng này bị ám ảnh bởi cái mồm chúm chím lúc nào cũng chóp chép kẹo cao
su màu xanh cùng với đôi tay be bét dính mực, cô hơi vâu vâu. Ngày này cô học cấp
3 chuyên Lương thế vinh, thằng này đang năm nhất đại học, học kiến trúc ở trường
xây dựng, 2 đứa hẹn nhau qua yahoo sau mấy năm chung diễn đàn nhạc rock. Thằng này
thì lúc nào cũng mày tao, hay đá đít cô, cô thì còi dí cứ chồm chồm, đúng là tuổi
ngựa. 2 đứa nói chuyện về thiền và Nguyễn Thế Hoàng Linh ở hồ Giảng Võ.
Có những ngày 2 đứa rủ
nhau đi ăn quẩy nóng rồi ăn kem ở trường kim liên, cô ngồi đằng sau và bảo thằng
này có mùi thịt nướng.
Tóc thằng này ngày đó
dài chấm vai, lười gội, mồm lún phún lông, quần thì rách chằng chịt chỉ chực đứt rời
cái ống quần từ chỗ đầu gối xuống. Thằng này chỉ nhớ chính xác hình ảnh của bản
thân ngày xưa chứ chưa bao giờ để ý đến vẻ bề ngoài của bất cứ cô gái nào, trừ những
vết mực xanh lúc nào cũng dính trên tay cô và cái miệng vâu vâu khóc cười khó phân
biệt. Vẫn cứ là những ấn tượng về cái tuổi hồng chơi đùa với bút máy. Hồi này thằng
này mỗi ngày tập đàn 10 tiếng, mấy cái đầu ngón tay nát bét.
Rồi lại nhớ một tối ngày hè
không đủ nóng bỏng cô rủ thằng này lên nóc tòa nhà 57 láng hạ. Cái tòa nhà có cái
chóp tròn mà bây giờ chẳng biết nó đã trở thành gì, 2 đứa lên thẳng mái cái chóp
tròn đó, là trên mái, trên cái sườn mái dốc và ngồi nói chuyện gì chẳng nhớ, thằng
này sợ. Cơn gió tối hôm đó rất to, công trình chưa bàn giao với mặt sàn tối om từng
góc khuất. Cả cái sàn mái đó không có bất cứ ai ngoài 2 đứa. Thằng này vẫn chưa
từng chạm vào cô.
Có 1 ngày sau đó nữa cô
khóc khi thằng này bảo không gặp nhau nữa đâu, thằng này sợ những câu chuyện cô
kể về những mối tình của cô, về ông chú này, ông chú kia. Cô như 1 người khác, như
những nhân vật thằng này hay đọc trên f18 của vozforum. Cô chơi đùa với những tò
mò của bản thân về giới tính, về cảm xúc.
Thằng này lúc đó chưa
dậy thì, cũng chẳng hiểu tại sao lại để cô khóc, chẳng hiểu tại sao lại sợ gặp cô.
Cô chỉ đỏ hoe và cứ thế chảy nước mắt. Cái miệng xinh xinh vâu vâu của cô không
cảm xúc. Chắc cô biết là cái miệng đó khóc cười giống nhau nên ít dùng. Thằng này
kệ. Ngày hôm đó đang chạy đồ án ở trường. Sau khi khóc chán thì cô biến mất như
chưa từng xuất hiện.
Quay lại con đường từ
sân bay về, trời lúc mưa lây phây lại nắng phơn phớt chập chờn bởi những đám mây
ẩm ướt cứ lượn lờ trêu đùa.
Thằng này căng thẳng khiến
cơ bắp căng lên, mỗi một thay đổi nhỏ, mỗi một phản ứng nhỏ của cảm xúc đều biểu
hiện ra dưới làn da mỏng tang mơn mởn của mình. Thằng này gặp lại cô khi bản thân
vẫn là trai tân, vẫn chưa một mảnh tình vắt vai, vẫn những nỗi sợ vô hình từ tiền
kiếp. Cô thì như một đạo diễn biên kịch bộ phim với mỗi hành động mỗi thông điệp
như chơi đùa với sự chậm lớn của thằng này. Thằng này cảm thấy được sự trêu đùa
đó nhưng tò mò và kích thích cực độ, lại cợt nhả mày tao lạnh lùng để che lấp đi
cái sự sợ hãi nhưng lại mâu thuẫn thích thú của bản thân.
Chiếc tai trái vẫn nóng
suốt cả ngày sau khi tạm chia tay cô. Những lời thì thầm đi theo hơi thở như vuốt
ve cái tai của thằng này ngày đó mà chẳng nhớ nổi, chẳng biết cô nói gì, chẳng có bất
cứ thông điệp dạng văn bản, dạng chữ chuyển hóa thành hình, tất cả chỉ còn là những
cảm giác lưu giữ đến mãi mãi được bộc lộ ra bởi những phản ứng hóa học nơi thân
xác.
“ mày làm cái đéo gì mà tai tao nóng đỏ suốt cả ngày”
Thằng này nhắn hỏi cô điều bí ẩn mà ở cái quá khứ đó thằng này
chẳng thể giải thích được, chẳng nhận ra hay tối thiểu là những dữ liệu hời hợt
cũng không hề xuất hiện.
“rất lạ và kì diệu, rất nhiều và kì lạ”.
Cô nhắn lại và tai thằng
này hết đỏ. Cái nỗi sợ đưa thằng này về thực tại, cái nỗi sợ đau khổ, nỗi sợ bị
chơi đùa, nỗi sợ về sự đơn phương khiến thằng này choàng tỉnh. Ngay lập tức cơn
cảm đó bị dập tắt, một nỗi buồn man mác lại đu đưa xoa dịu, nó nhẹ nhàng hơn là
những bão tố không giải thích được.
Thằng này lại một lần nữa xóa nick yahoo của cô để trốn tránh những cảm xúc sẽ dẫn đến những ràng buộc. May mắn cho thằng này khi tự do chiến thắng, khi nỗi sợ đã quay trở lại để điều khiển bản năng.
Đến tận bây giờ cơn cảm
đó vẫn ám ảnh thằng này. Vẫn nhớ như in cái cảm giác kích thích kì lạ của lần đầu
tiên và duy nhất đó.
Nhân dịp lại đang có tình cảm với 1 bạn gái cũng tuổi ngựa, thằng này giât mình nhớ lại cơn cảm sốt ngất ngây ngày xưa khi cô gái mới quen nói là sẽ bật chế độ open.


Đăng nhận xét