Thứ Ba, 2 tháng 11, 2021

ĐƠN TỐ CÁO - PHẦN II : BÙI VĂN MƯỚP


Hồi i : Sinh ra nơi đường phố , hắn là dân thổ của cái xứ mường này.
Tôi gặp hắn vào 1 ngày cũng chớm thu, lúc này trên phố đoạn đê la thành giao với giảng võ đường phố vốn vô cùng đông đúc với những người và xe hoà vào bản giao hưởng chen chúc và chậm chạp. Rất hay ở hà nội có cái trời thu làm cho lòng người cũng dịu nhẹ, rất ít khi thấy những tiếng chửi bới hay gào thét trên đường phố vào mùa này, khác hoàn toàn vào mùa hè, vào mùa hè đến cả đứa trẻ con cũng muốn chửi thề hay chửi đổng như chí phèo khi tham gia giao thông, có thể cái thời tiết này là đặc ân mà 4 mùa dành cho các thứ cảm xúc điên rồ, ganh ghét, đố kị của con người được nghỉ ngơi, bởi thế mà nhân duyên , những điều tốt đẹp thường nảy sinh trong cái mùa này. Tôi cũng vậy.
Tôi đang lang thang ngoài đường, đang đi đến 1 điểm dừng chân nào đó chẳng nhận ra, cái việc ngồi lên xe và phóng như điên tới 1 mục tiêu là 1 thói quen để hạn chế chào hỏi trên đường, hạn chế bắt gặp những oái oăm những dang dở không cần thiết, nên chẳng may chúng bạn có gặp tôi trên đường mà gọi thì cũng như không. Tôi vẫn lao đi, trong đầu chỉ có 1 mục tiêu.
Đoạn đầu đê la thành giao với giảng võ có 1 số cửa hàng bán đồ điện gia dụng, mà tôi hay mua, kiểu như thước , đinh ốc , ổ cắm ..vv . Sang bên mấy nhà phía láng hạ lại có 1 số nhà bán chim , cám và một số đồ gia cầm khác, rất lạ.
Tôi bắt gặp 1 ánh mắt sắc lẹm ở đó, mở to thao láo, Đôi mắt nhìn thấu lòng người. cái đôi mắt mà có thể khiến cho người khác sợ hãi đến mức chỉ dám lướt qua và thì thầm. Cũng may đôi mắt đó cũng chỉ lướt qua tôi. Nhưng với ấn tượng về 1 thứ soi tỏ lòng người vốn là đam mê của tôi, nên tôi liền đứng lại, lúc này tôi đang ở đầu giảng võ, cái cơ duyên này như một sự sắp đặt của đấng nào đó. Tôi cận, và với khoảng cách 50m tôi vẫn bắt gặp ánh mắt đó đang lướt qua mình thì đúng là điên rồ của điên rồ.
Những tiếng còi xe thúc đít vang lên, tôi như đứng hình tại vị trí này thêm vài giây để tìm kiếm lại cái tín hiệu khi nãy. Không có tín hiệu nào được phát ra một lần nữa nhưng tôi vẫn quyết định.
Kéo mạnh ga tôi leo lên vỉa hè, vượt qua mặt bốt csgt ở đầu giảng võ, lúc này các anh đang chui trong bốt. Tôi nhẹ nhàng về số 1 và hạ đánh cốp 1 phát xuống làn cho người đi bộ, vít ga thật lẹ để xe vút lên , vượt sang bên đường bên kia. Tức là ở đoạn này, tôi đã leo vỉa hè, vượt đèn đỏ, đi ngược chiều, trêu công an. Đấy là về lý, còn về tình thì tôi đang đi theo tiếng gọi của một đấng nào đó nhắn nhủ để thực hiện một sứ mệnh nào đó.
Kệ cho những lời thì thầm khó chịu đã được cái tiết trời an hoà này xoa dịu một cách lặng lẽ và đầy hào sảng, tôi đã gặp hắn. Hắn đang quay lưng lại với tôi, phía sau những chấn song cửa inox thưa. Tôi nhìn thấy hắn từ một phía của khuôn mặt, lúc này hắn đang cười đùa với người anh em hay chị em gì đó của hắn. (Vì không xem được chim cò với bướm bủng)
Hắn đang mồ hôi nhễ nhại, không biết vì do nước từ cái chậu nước bên cạnh hắn bắn vào, hay từ cái cơ thể bé xíu đang dùng hết 100% năng lượng để vui đùa cùng người anh em của hắn, Hắn bé xíu, nhưng đôi mắt to lớn, như nuốt trọn tất cả các sinh vật có tri tuệ đối diện. Đôi mắt đấy co bóp liên tục cái đồng tử , từ săm soi đến khẳng định đối phương. Hắn liếc thấy tôi nhưng không thể nuốt chửng tôi được, tôi cũng đang trừng mắt lên để xem mình có thể nuốt trọn hắn được không.
Như khinh bỉ không quan tâm, hắn lại chả vờ quay đi, có thể hắn lại sợ cái ánh nhìn của tôi chăng?, tôi tự nhủ vậy rồi tiếp tục co bóp đồng tử , để nếu hắn có thấy, hắn sẽ hiểu là tôi không hề sợ hắn.
Hắn với người anh em hay chị em gì đó của hắn giống hệt nhau, từ kích thước đến màu sắc, nhưng tôi vẫn nhận ra sự khác biệt. Sự khác biệt này rất rõ ràng ở những hành động, cử chỉ vô tình, nó tạo ra điểm nhận diện cho từng cá thể.
Sinh ra và lớn lên trên đường phố, hắn có cái sự tinh xảo trong cách nhìn người, dè chừng và thận trọng. Người ta bảo hắn đã được sinh ra và lớn lên ở đây gần 2 tháng rồi, vậy mà trông hắn rắn rỏi, tự tin và vô cùng khoẻ mạnh. Khác xa với ngoại hình còi dí còi dị, ở hắn toát lên cái vẻ mạnh mẽ thông thái kì lạ. Tôi chọn hắn vì hắn như có cái mặt trái của tôi, như kiểu mỗi con người đều có 2 nhân cách nhưng tôi với hắn đối lập nhau về vị trí.

Hồi II : kẻ lãnh đạo
Ngày đầu tiên bước chân vào gia đình này, tôi bắt hắn gọi Chuối bằng chị, hắn dứt khoát không gọi, hắn cũng không nói, không nhìn, không tương tác. Ai đến gần thì hắn xù lên dọa dẫm 1 cách dữ tợn. Nhìn cái cách hắn đề phòng giống như cậu bé tarzan đến với xã hội văn minh, hình như Hắn chỉ đang cố bảo vệ an toàn cho cả 2 đối tượng khi chưa hiểu rõ về thế giới của nhau.
Tôi đi làm hàng ngày đến tối muộn mới về, hầu như thời gian đầu , khoảng 1 tháng, hắn không xuất hiện trước mặt tôi, hắn chui vào cái khe giữa cái lưng tựa với phần ngồi của cái bedsofa , và cứ ở đó đến đêm, hoặc đói quá thì mò ra. Trong bóng tối đôi mắt của hắn lóa lên, chiếm trọn tỉ lệ của toàn bộ cơ thể sẫm màu. Chỉ có duy nhất đôi mắt đó để nhận diện hắn trong bóng tối.
Tôi kệ hắn. Tôi thấy điều hắn làm là có lý của nó, cũng như tôi lúc còn trẻ, luôn chống đối, luôn xù mình với tất cả dân số còn lại trên cuộc đời này, kể cả bố , mẹ , anh em, kể cả với chính tôi mỗi lần soi gương. Vậy thì hắn được phép làm những gì hắn muốn chứ, hẳn rồi.
Rồi một ngày, hắn mò ra khỏi cái hang ổ an toàn đó, hắn đến cạnh tôi rồi nhìn thẳng mặt, thì thầm 1 thứ gì đó, không biết là cái ngôn ngữ đường phố hay thứ ngôn ngữ từ tiềm thức hay 1 dạng phù thuật của mường thổ nào đó tôi không rõ, chỉ biết là từ lúc đó, hắn đã bước ra ngoài ánh sáng, và hắn chính là hắn như cái cảm giác tôi có được từ ngày đầu tiên gặp, là người lãnh đạo.
Chưa một lần hắn sợ tôi, nhưng hắn nể, vì tôi có tiền.
Ngoài kia, nơi đường phố, nơi hắn được sinh ra , hắn hiểu điều đó. Sự rắn rỏi, những kinh nghiệm bươn bả nơi đầu đường xó chợ vốn chỉ phù hợp với những kẻ lang bạt, với cuộc sống bấp bênh, với những mưu sinh , bạo lực, những toan tính, hắn biết rõ điều đó hơn ai hết. Tất cả những kiến thức về việc sinh tồn ngoài đó nó chảy trong huyết mạch, trong A.D.N của hắn.
Từ cách hắn bước đi, từ cách hắn nhìn, liếc, quay đầu, đơn giản hơn kể cả lúc ăn hắn luôn tỏ ra điềm tĩnh và quyết đoán. Khác hoàn toàn với chị hắn. Hắn có cách ăn uống của một kẻ thống trị, một cách từ tốn và kiểm soát mọi chuyện. Ngày đó hắn và chuối ăn riêng.
Hắn vẫn nhất quyết không chịu gọi Chuối bằng chị , hắn gọi chuối bằng ả, như một cách miệt thị, một cách kì thị, một ả ngoại quốc. Hắn hay cắn cổ, đùa nhây với chuối, hắn biết Chuối sợ, dù bé tẹo teo nhưng hắn có cái tự tin của một tên thổ địa, hắn thuộc lòng cái con người , cái hơi thở, cái tư duy của xứ này mà chẳng cần phải học, tổ tiên hắn đã dạy cho hắn tất cả và gọi hắn với cái tên dùng chung cho cả giống nòi, MƯỚP.
Một ngày hắn hửi hửi đít của ả Chuối... ngày này hắn đã to lớn, vẫn ngông ngênh không sợ trời đất nhưng vẫn nể tôi. Trong mắt hắn cái ả ngoại quốc này vẫn là khác giới, cái tò mò của hắn cộng với cái cơn nứng của Chuối làm tôi lo lắng. Tôi có tiền nên âm thầm biến Hắn từ cậu trở thành dì của lũ cháu ngoại tôi từ dạo đó. Nhưng hắn vẫn rất đàn ông, vẫn thống trị , ra lệnh và kiểm soát mọi việc không cần ồn ào. Một tên thái giám đầy quyền lực.
Dạo nọ nhà có khách tính tổng khách và chủ là 5 cả con cả thằng mìn lèo, bất cứ đứa nào khè khè là ăn vả của Mướp ngay, hắn luôn như vậy. Vui vẻ có thừa, nam tính, mạnh mẽ và chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối hay tiêu cực. ( trừ lúc đi thiến về, nhìn tội nghiệp phát khóc.)
Hắn chơi với lũ chuột như một tay chơi sành sỏi, không có con nào khiến hắn vật vã, lũ chuột chỉ có thể than khóc , đau khổ , sợ hãi đến vỡ tim, đến kiệt sức trong cuộc chơi của hắn. Hắn là niềm tự hào của tôi
Từ ngày hắn chuyển sang vân hồ ,mỗi đêm hắn đều tụ tập với đám đầu đường xó chợ khu này để vào công viên bàn bạc chuyện gì đó đến sáng hôm sau mới về. Những phi vụ như vậy được các bà camera xóm ghi lại và nói với tôi. Tôi nghĩ chuyện riêng của ai người nấy làm, không can dự vào những thị phi, phiền phức không đáng có. Tôi cũng sợ tham gia vào những công việc giang hồ của hắn. Tôi là mặt phúc lành, mặt an yên , mặt dịu dàng mà hắn giữ trong lòng mà.
Rồi một ngày hắn không về nữa. Nghe đồn hắn bị đám thanh niên trong này bắt đi, hoặc đám bẫy mòe ở quanh đây tóm. Tôi nhớ hắn như nhớ chính bản thân mình. Nhớ đôi mắt nhớ cái bụng béo, nhớ cái chim chưa 1 lần được dùng của hắn, lông hắn mượt, tai lúc nào cũng vểnh lên. Hắn đẹp trai, mạnh mẽ … tôi nhớ hắn quá.
Sinh nghề tử nghiệp là thế. Từ đó cái bản chất giang hồ trong tôi cũng mất theo.
R.I.C BÙI VĂN MƯỚP 2018-2021

Phần III xem Tại đây
Phần I xem Tại đây

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét