Home Unlabelled Lang thang 1 - draw cake
Lang thang 1 - draw cake
Bố của Mướp tháng 3 23, 2022 0
Hàng cây lao vụt qua với tốc độ 90 cây số trên giờ, con đường về nhà mỗi lúc một gần hơn, những suy nghĩ bồn bề tự nhiên lại rõ ràng hơn và nhanh chóng dịu xuống. Mặt đường ướt thẫm màu như định lừa từng chiếc xe vấp ngã. Lại vụt tiếp qua là cánh đồng lúa đã gặt xác xơ gốc rạ , nhìn như 1 đầm lầy lõng bõng nước rộng thênh thang.
“Xử lý mấy con mồn lèo như thế nào, thằng em ruột nuôi ồn ào đang phàn nàn, hay mua cái mũ lưỡi trai ở đâu, hay chọn cô gái nào để xoa dịu sự cô đơn trong thời gian tới, khi cái lạnh đang dằn vặt những kẻ 1 mình. Tất cả chợt nhẹ tênh sau thời gian ủ ê nhức nhối, hình như nó sôi lên, nó thở ra rồi xẹp xuống giống cú ợ hơi đầy từ món lên men dạo sáng.”
Nghĩ về việc sẽ tiếp tục viết và về hành trình triển khai 1 dự án thiết kế, tất cả những thứ trên phải nhường chỗ.
Cơn mưa vẫn rả rích không ngừng lộp bộp âm thầm trong khoang chiếc xe an tít còn thơm mùi nhựa mới, 1 triệu 8 cho chuyến xe độc hành từ mảnh đất sầm sơn sóng cuộn về đến ngôi nhà cũ kĩ của bà bô đang mòn mỏi chờ con về. Xót xa cho cảnh người mẹ già yếu chỉ chực cười khi gặp lại thằng con lông bông sau bao ngày lang bạt, lại xót xa cho cái hầu bao mỏng dính chưa một lần dùng ví cũng đang đòi xẹp nhanh sau cú ợ hơi tiền xe.
Vội vã thay bộ áo quần đủ dày để giảm đi những lo nghĩ về thân xác mong manh trước cái lạnh để rồi yên ổn tách bạch con chữ bấm ra cho một dự án không biết liệu có phải dang dở như đa phần những thứ thằng con hâm dở của bà bô hào sảng đã trải qua.
Mảnh đất của anh này to đẹp lắm, với hơn 5000m2 trồng đầy các thứ cây xanh đang độ hot trên thị trường, nào là cây khế với gốc già xù xì gần trăm năm tuổi, cây thị cây trứng gà hiếm hoi trong các mẩu sân cổ tích nhỏ xíu từ thời các cụ, hay cây hồng đỏ kháy tính cứ chực héo hon. Rồi đá tảng tức cảnh sinh tình mà chủ nhân lặn lội mang về sắp xếp không có lề thói. Lại còn dãy nhà gỗ với hàng cau nhỏ đậm chất cố nhân nhưng lại chưa đủ hài hòa với mảnh sân to rộng không chuẩn theo lối cổ.
Tất cả
vẫn tỏa ra cái tâm cái thèm 1 nét cổ kính khi đám rọ nơm nong cày bừa, rồi cối
đá nép mình bụi bặm dưới đám mái gồi đã mục đến đôi phần.
Giữa sân lại tiếp dăm ba bộ bàn đá ngồi lạnh mông đít, cứ thế phơi sương nắng ở giữa vùng đất gió biển mặn mòi đến cả nguyệt tuế cũng phải ghen tị mà so bì về tuổi tác.
Tất cả sẽ sớm thôi, nếu sự hòa quện của thân tâm ý từ người từng trải mọi sự đời và người chọn con đường chân thành làm nhiệm vụ tư vấn. Cái nghiệp kiến trúc nghe nó ít vẻ văn chương mà lại như vẽ ra bao hàm cả tính cách. Chọn việc miêu tả theo lối chữ nghĩa lại cho những hình thù đơn sắc hay những khối vật chất mà dùng cảm nhiều hơn dùng chứ thấy thật lắm khó khăn.
Anh bảo là anh chẳng biết gì, cứ tùy ý lên ý tưởng nhưng anh vẫn hồ hởi kể về những thứ anh mong cầu, nào là từ đây đến đây làm gì, quay ra mặt này ra sao, rồi lại bảo làm mấy tầng, chỗ nào có ao có cá, anh cứ nói cứ nói mà chẳng để ý cái kẻ tư vấn vẫn đang tự nghĩ suy, họa chăng những momg muốn của người chủ chỉ tích góp vào trong cái đầu mơ mộng của kẻ làm thiết kế dăm ba cảm xúc.
Miếng thịt cò mềm với chén rượu ngâm nặng nồng như whisky, bữa trưa anh mời mà sang trọng quá, cái tài tình của anh làm kẻ thấp kém này bỗng bừng thấy được, anh lăn xả vào sự chân thành thoải mái, anh như đang làm cái phép thử cho những kẻ yếu tim, may sao trong lồng ngực của kẻ lang bạt này, nó lại đập rộn ràng hơn, bởi biết đâu duyên số tạo nên kì tích. Tim thổn thức phơi bày ra cho anh những nhiệt huyết dường như vô tận, tích góp được từ những sự chân thành 1 phần có sẵn 1 phần giống anh, lại thêm 1 phần đi mót được của thiên hạ.
Biết rằng mọi thứ đều khó khăn ,nhưng xúc cảm đâu nào có tội tình gì để mà đè nén, cứ viết ra lại càng thêm thấu tỏ, cho biết chính mình thực sự như đứa trẻ thơ, hào hứng ,chơi đùa trong chính cái sự nghiệp ngắn ngủi mà hoang đàng này, lại cả cái thói cơm áo gạo tiền, thật chẳng dám đùa bỡn nhưng cứ phải buông lơi.
Trong bữa cơm anh mời mà những thứ ngon lành nhìn thấy được lại như bị hắt hủi. Anh kể cho nghe về cái tứ trong thơ ca, về cái tầng cái lớp mà phải sâu sắc một chút nhiều nhiều mới mở ra được, lại có cái nhẹ nhàng khiến ai cũng phải tấm tắc, cái tầm cái tâm đôi khi chỉ có thế.
Tạm biệt anh sau khi hẹn một chiếc. Gặp nhau để khám phá thêm một lĩnh vực tâm linh, nơi có cả tinh thần cả lịch sử, quả là duyên chẳng để đâu cho hết.
Mỗi tội anh lại bảo "cứ làm đi" dù chưa ký tá, chưa đo vẽ hay tạm ứng. Nhẩm sơ cái hợp đồng của anh cùng vài trăm triệu mà anh kêu em cứ làm đi thì ông tổ nghề vật chết. Tâm linh không thể đùa được đâu.
1 ghi chép công việc miên man.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)

Đăng nhận xét